Trang chủ / Giải trí / Chuyện đạo - Chuyện đời / Chuyện cây táo – Tình nghĩa Mẹ Cha hay tình Chúa?
Chuyện cây táo

Chuyện cây táo – Tình nghĩa Mẹ Cha hay tình Chúa?

Ngày xửa, ngày xưa có một cây táo to, một cậu bé rất thích chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa dưới bóng mát của cây táo. Nó yêu cây táo và cây táo cũng rất yêu nó.

Thời gian trôi qua, cậu bé bây giờ đã lớn và không còn chơi với cây táo mỗi ngày nữa.

Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu. Cây táo reo to:

Hãy đến chơi với ta.

Cháu không còn là trẻ con nữa. Cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa đâu. Cháu chỉ thích đồ chơi thôi, và cháu đang cần tiền để mua chúng.

Ta rất tiếc là không còn tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả trái táo của ta mà đem đi bán, rồi cậu sẽ có tiền.

Cậu bé rất mừng. Nó hái tất cả trái trên cây và vui vẻ bỏ đi. Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa.

Một hôm cậu bé – giờ đã là một chàng trai – trở lại và cây táo vui lắm:

Hãy đến với ta.

Cháu không còn có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không?

Ta xin lỗi, ta không có nhà, nhưng cậy có thể chặt cành của ta để dựng nhà.

Và chàng trai đã chặt hết cành của cây táo. Cây táo mừng lắm, nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.

Một ngày hè nóng nực, chàng trai – bây giờ là người có tuổi – quay lại, và cây táo vô cùng sung sướng.

Hãy đến với ta.

Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già rồi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một con thuyền không?

Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa, và sẽ thấy thanh thản.

Chàng chặt thân cây táo làm thuyền. Và cậu chèo thuyền đi.

Nhiều năm sau, chàng trai quay lại.

– Xin lỗi, con trai ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa.

Không còn trái táo.

– Cháu có còn răng đâu nữa mà ăn!

– Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo.

– Cháu đã quá già rồi.

– Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta – Cây táo nói trong nước mắt.

– Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi theo năm tháng trôi qua.

– Ôi, thế thì gốc cây già cỗi này là một nơi  rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi. Hãy đến với ta.

– Chàng trai ngồi xuống, và cây táo mừng rơi nước mắt.

Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là hình ảnh về cha mẹ chúng ta. Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên chúng ta bỏ họ mà đi, và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ chúng ta để chúng ta được hạnh phúc.

Bạn có thể nghĩ cậu bé đã rất bạc bẽo với cây táo, nhưng đó cũng là cách mà chúng ta đang đối xử với cha mẹ chúng ta.

INTERNET

 

CHIA SẺ MỘT CHÚT SUY TƯ

TÌNH YÊU VÔ BỜ

Câu chuyện cây táo cho ta hình dung một tình yêu vô bờ dẫn đến sự cho đi cùng tận. Vì sự cho đi ấy, cuối cùng cây táo chẳng còn lại gì, ngoài gốc cây già cỗi trơ vơ.

Cây táo khóc.

Thoạt nghe ta cứ tưởng cây táo buồn vì ngày tàn của mình đang đến gần. Nhưng không! Cây táo khóc vì thấy mình không còn gì để cho được nữa!

Rồi cây táo lại vui! – cây táo mừng rơi nước mắt – những giọt nước mắt hạnh phúc trào tuôn, khi còn có thể giúp cho cậu bé ngày nào, bây giờ đã thành một người già, một nơi nương tựa nghỉ ngơi.

Có người đã ví tấm lòng của cây táo tựa như tấm lòng cha mẹ.

Nhìn ở gốc độ cao hơn, ta có thể mượn hình ảnh ấy để hình dung phần nào Tình Yêu của Thiên Chúa đối với nhân loại.

Mầu nhiệm nhập thể là một sự cho đi đến tận cùng của Thiên Chúa. Vì quá yêu thương nhân loại, Thiên Chúa đã chấp nhận thân phận làm người để chia sẻ buồn vui kiếp phàm nhân. Để cuối con đường của sự cho đi ấy, là cái chết ô nhục trên Thập Giá. Là sự hy sinh đến mức điên rồ. Là chẳng còn gì dưới mắt thế tục. Là cội cây già trơ trọi bơ vơ.

Thiên Chúa luôn rộng vòng tay yêu thương nhân loại. Ngài luôn khát khao con người đến với ngài. Nhưng con người mải chạy theo hạnh phúc riêng tư trần tục của mình. Con người bỏ rơi Thiên Chúa.

Chỉ những khi con người cần đến Ngài, con người mới tìm về Ngài, và rồi đi vội vã sau khi đã no đẩy ân huệ như mong ước.

Nên Hang Đá Bê-lem vẫn âm thầm lạnh lùng. Nên Thập Giá trên đồi Can-vê vẫn đau thương và hoang vắng.

Nhưng muôn đời Chúa vẫn trọn tình thương.

Ngài luôn luôn là kẻ đi bước trước để đến với chúng ta.

Quỳ trước Hang Đá Bê-lem, ta cảm nghiệm được một tình yêu tưởng như rất cao vời, rất xa xăm, nhưng lại rất gần, thật gần: Ở trong chính lòng ta.

Từ khi ta chẳng là gì trong cõi hư vô, cho đến ngày ta hưởng hạnh phúc vĩnh hằng trong Thiên Chúa.

Tác giả: Lm. Antôn NGUYỄN VĂN TIẾNG

Nguồn: giaophanthaibinh.org

Nếu bạn thấy bài viết này bổ ích chính mình và người khác, hãy chia sẻ cho nhiều người khác nữa nhé! Nguyện xin Chúa chúc lành cho bạn và gia đình!

Ý kiến bạn đọc - Gửi bình luận

Có thể bạn quan tâm?

nối kết tình thân nhờ chuỗi mân côi

Nối kết tình thân nhờ Tràng chuỗi Mân Côi

Khoảng cuối thế chiến thứ hai (1939-1945) – vào năm 1944 – tôi bị động …

Leave a Reply

Your email address will not be published.

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.