fbpx
Trang chủ / Sống đạo / Ơn gọi tu trì / Nhật kí đời tu – Và tôi đã yêu em!

Nhật kí đời tu – Và tôi đã yêu em!

Là linh mục triều, sống và làm việc một mình trong giáo xứ nơi đất khách quê người, tôi không tránh khỏi những cô đơn trống vắng, nhất là vào những lúc đêm về…

Nhật kí đời tu - Và tôi lỡ yêu em
Đây hiến tế Tình Yêu

Cuộc sống thường ngày khi em chưa xuất hiện

Ngày nào cũng vậy, sáng thức dậy sớm, dâng lễ và đọc kinh. Lễ kinh xong thì quét dọn, đi đổ rác và chuẩn bị ăn sáng đơn giản, uống cafe vội vàng, rồi lái xe đi làm cho kịp giờ.

Đến trường học niềm nở chào hỏi thầy cô giáo và vui vẽ tiếp đón học sinh, dạy cho chúng cầu nguyện trước tượng Chúa và Mẹ, rồi dọn dẹp, vui chơi với các em. Vì là trường học công giáo, nên lâu lâu lại phải dạy cho chúng học về đạo công giáo bất luận các em có đạo hay không có đạo. Sau khi các em vào lớp học ổn định dưới sự hướng dẫn của các thầy cô, thì tôi lại ra sân dọn dẹp, chăm sóc cây cảnh vườn hoa. Dọn dẹp xong lại chơi giữa giờ với các em một lúc, rồi các em lại vào học, tôi đi chuẩn bị bàn ghế cho các em ăn cơm trưa. Đến giờ vào chung bàn ăn với các em, động viên và nhắc nhở những em biếng ăn. Sau khi cầu nguyện tạ ơn Chúa, các em về phòng học, còn tôi lo dọn dẹp bàn ghế, lau chùi sàn nhà và chuẩn bị cho những em đi học bằng xe Bus đưa đón của nhà trường ra về.

Mặt trời xế bóng, chào tạm biệt mọi người tôi chạy xe về nhà xứ. Nếu mệt thì tranh thủ nghỉ một chút xíu, còn không thì vào mạng đọc tin, rồi lo dạy giáo lý, hay đi thăm bệnh nhân, làm việc cá nhân theo lịch trình… Sau giờ kinh chiều, đi dạo phố ngắm cảnh làm thơ, trên đường về ghé Siêu thị mua sắm chuẩn bị cơm tối.

Sau khi tắm giặt xong, khoảng hơn 8 giờ tối, vừa ăn cơm vừa xem ti vi một mình, khi xem xong thời sự và chương trình thể thao, rửa xong chén bát, tôi lại về phòng mở máy soạn bài, làm sổ sách… Rồi lướt Facebook đọc tin và trả lời tin nhắn. Kiểm điểm xét mình sau một ngày sống rồi đọc kinh, cám ơn và vệ sinh chuẩn bị đi ngủ.

Nhật kí đời tu - Và tôi đã yêu em
Cô gái – Em ở đâu?

Em đến với tôi mỗi khi đêm về

Phòng ngủ của tôi ở tầng 2 và cửa sổ luôn mở. Như thường lệ, tối nào cũng vậy, tôi bước tới cửa sổ vừa ngắm sao trời, cảnh vật xung quanh vừa nhâm nhi điếu thuốc, nhìn vào trong không gian tĩnh lặng và lúc này nỗi cô đơn trống vắng trong tiềm thức lại ùa về trong tôi. Đúng lúc này em lại xuất hiện trước mặt tôi, rất xinh đẹp và dễ thương. Tôi bắt đầu để ý ngắm nhìn em, vì không thể cưỡng lại được. Em có nét đẹp tuyệt vời, đáng yêu hơn tất cả những người con gái tôi đã từng gặp đó đây trong đời, rất kiêu sa, diễm lệ, đẹp hơn cả thiên thần và đã chiếm trọn trái tim tôi tự bao giờ…

Em đã đến trong cuộc đời tôi, và cũng không biết tôi đã yêu em từ bao giờ…? Thế rồi, hằng đêm em đều xuất hiện, khi thì em đến sớm, khi thì em đến muộn, có khi em lại đến lúc nữa đêm, gà gáy. Theo bản năng, tôi đã chờ đợi, nhớ về em từng đêm. Những đêm trời mưa gió, em không đến được làm tôi phải đợi chờ trong tiếc nuối.

Nhật kí đời tu - Và tôi đã yêu em!
Và tôi đã yêu em!

Chuyện gì đến rồi nó cũng sẽ đến… Khi tôi chủ động mở rộng cửa đón em vào, vì muốn được ấp ủ em trong lòng, chia sẻ với em hết những chuyện vui buồn trong cuộc sống. Lúc này tôi mới thấm thía lời của bài hát có đoạn: “không có em bầu trời như không có nắng. Không có em đêm về ai ngỏ lời yêu!…” Là con người bằng xương bằng thịt, tôi cũng muốn yêu và được yêu… Đêm đã về khuya, khi mọi người và cảnh vật xung quanh đã chìm vào giấc ngủ trong tĩnh lặng, chỉ còn lại mình em và tôi ở bên nhau.

Nhiều người không hiểu cứ nhắn tin cho tôi: “Sao cha thức khuya vậy? Sao đêm nào cha cũng ngủ khuya vậy? Đến giờ này rồi mà cha vẫn chưa ngủ sao? Hôm nay vất vả lắm rồi, chắc là đã mệt, cha đi ngủ sớm đi, mai còn dâng lễ và đi làm việc nữa! Chúc cha ngủ ngon. Hoặc cha ơi con khổ lắm xin cho con chút giờ. Cha ơi con có chút tâm sự muốn chia sẻ… nhưng không ai biết là tôi đang thức và trò chuyện với em. Và làm sao tôi có thể đi ngủ khi chưa gặp được em ?. Ít ra cũng nói lời tạm biệt chúc em ngủ ngon rồi mới chìm vào giấc ngủ được.

Tôi đã yêu em từ bao giờ?

Em đã xuất hiện và đã đến với tôi, làm cho tôi cảm thấy vui và hạnh phúc, bình an giữa cuộc đời xô bồ, bon chen này. Tôi đã cầu nguyện và thưa với Chúa rằng: Sao Chúa đã chọn con đi theo Ngài mà không giết chết trái tim của con đi hả Chúa ? Cứ để nó phải thổn thức mãi thế này làm sao con chịu nỗi ?. Chúa muốn con yêu Chúa nhiều, đồng thời lại muốn con phải yêu anh em con như yêu chính bản thân con nữa. Chúa không biết là trái tim con nó bé tý tẹo làm sao con thể yêu được cả thế gian này hả Chúa? Chúa là Chúa cả trời đất Ngài có thể yêu và làm được như vậy. Còn con đây tuy là linh mục của Chúa nhưng cũng là con người mỏng dòn, yếu đuối làm sao con có thể yêu và sống được như Ngài chứ ? Nhưng Chúa vẫn cứ mĩm cười và chỉ nói một câu ngắn gọn: “Ơn Ta đủ cho con”, rồi im lặng.

Mối tình của tôi và em ngày càng sâu đậm và chúng tôi không thể tách rồi nhau được nữa vì: “tôi đã yêu em mất rồi”. “Yêu em nồng nàn, yêu em rộn ràng và yêu em chứa chan”. Tôi thiết nghĩ, sao Chúa không cho tôi gặp em ban ngày, giữa thanh thiên bạch nhật, như thế có phải đã tốt hơn cho tôi không? Nếu như vậy tôi đã chẳng có yêu em nhiều đến thế này. Rồi tôi lại than phiền với Chúa, nhưng Ngài lại nói với tôi: “vì ban ngày con còn phải lo trăm công nghìn việc từ sáng sớm cho đến chiều tà. Thử hỏi một ngày sống xô bồ bận rộn như thế, thì dù có gặp được em chắc con cũng sẽ nói: “gặp nhau lúc nào cũng vội”. Đúng thật là Chúa Ngài có đủ khôn ngoan và lý lẽ để diễn giải cho tôi biết mà vui chấp nhận.

Nhật ký đời tu – Và tôi đã yêu em!
Tình yêu đẹp khi có Chúa ở cùng

Và rồi trước khi quyết định đến với em tôi hỏi Chúa: Nếu “Chúa đã chọn con khi con còn trong lòng mẹ, và đã gọi tên con khi mới chào đời”. Sao Chúa không chiếm trọn hết khoảng trống trong trái tim con ngay giờ phút đó luôn đi, để cho con cứ theo Ngài mãi, và để cho trái tim con đỡ khổ, lắm lúc phải rỉ máu và phải mang vết thương trong tâm hồn như thế này Chúa ơi!” Nhưng Chúa lại nói: mặc dù “khi tạo dựng nên con Ta đã không hỏi ý con, nhưng để cứu độ con thì Ta phải hỏi ý kiến của con”, vì Ta đã “lỡ” ban cho con ơn tự do mất rồi, không rút lại được nữa.

Thế rồi, tình yêu ấy cứ lớn dần theo năm tháng, nên tôi không thể im lặng, dấu diếm mọi người được nữa, và cũng không muốn lừa dối lòng mình, nên đành phải viết hết ra đây, để mong mọi người hiểu, thông cảm và cầu nguyện cho tôi. Chắc có nhiều người đã buồn và trách tôi nhiều lắm, nhưng xin lỗi vì tôi không thể sống khác đi và cũng không thể tận tình phục vụ chu đáo làm vừa lòng tất cả mọi người được.

Những lắng lo cho mai sau

Mặc dù tôi đang sống và làm việc ở một đất nước phát triển, giàu có, nhưng tôi cũng không có dư dã gì. Hằng tháng sau khi nhận tiền lương về, phải đóng thuế cho nhà nước, cho thành phố, và đóng các khoản bảo hiểm y tế, bảo hiểm xã hội, an sinh tuổi già, tôi còn phải đóng một khoản tiền cho nhà xứ để trang trải tiền điện nước, tiền ga, tiền quỹ cho giáo xứ… nếu gặp giáo xứ lớn thì nhà xứ sẽ lo tiền xăng và tiền đăng kiểm xe cho, còn ở giáo xứ nhỏ nghèo thì mình tự lo hết. Sau khi chi hết các khoản đó xong, tôi còn lại một phần để lo ăn uống và chi tiêu hằng ngày và tiết kiệm để dành, lúc đau ốm, thuốc thang và để thỉnh thoảng còn đi đó đi đây hay về thăm quê…

Có nhiều người từ Việt Nam gửi thư, điện thoại xin tiền hoặc nhờ xin tiền về xây nhà thờ, xây các công trình phúc lợi, giúp đỡ người nghèo…, nhưng rất tiếc tiền dư thì tôi không có nhiều, mà đi xin người Nhật thì bị khinh thường và cũng ít ai cho. Vì đối với người Nhật hiếm khi họ đi vay hoặc cho nhau tiền, đó là điều nhục và tối kỵ nhất đối với họ. Cầm trong tay tấm Visa truyền giáo mà đi gõ cửa xin tiền thì không ai chấp nhận cả.

Từ xưa tới nay các nhà truyền giáo đều như thế, không riêng gì tôi. Tất cả đều học và sống theo gương thánh Phao Lô lúc Ngài đi truyền giáo là: tự làm lấy ăn “anh em đừng mắc nợ ai điều gì ngoài Đức ái” nên tất cả các bổng lộc đến từ giáo dân đều do giáo xứ quản lý và đóng nộp cho toà giám mục. Chúng tôi sống bằng chính sức lao động, mồ hôi nước mắt của mình đổ ra, để làm chứng cho một Đức Tin duy nhất, dạy cho người chưa biết, hoặc biết mà chưa tin là Chúa có thật và Ngài đang sống hiện diện trong chúng tôi bằng chính đời sống và việc làm của mình. Cho nên chuyện đi dạy học, lau nhà, đổ rác, làm vườn là chuyện rất đơn giản đối với người truyền giáo.

Trở lại chuyện tình của tôi với em

Thực lòng mà nói đứng trước một tình yêu đẹp, cao thượng và vĩ đại đến thế làm sao tôi có thể cưỡng lại được chứ? Cho nên tôi đã tìm cách đáp lại tuy chưa được nồng nàn và say đắm nhưng tôi sẽ cố gắng vun đắp cho mối tình này được bền vững, thủy chung đến trọn đời và không ai có thể ngăn cản, tách rời chúng tôi ra được nữa.

Em có cái tên rất đẹp và dễ thương đến ngọt ngào, đó là Nguyệt tức là Hằng Nga cũng gọi là “Moon” rất hiền lành và rất đẹp, có khuôn mặt tròn trĩnh, đáng yêu và sáng hơn cả ánh sao trời. Nụ cười ấy khuôn mặt ấy đã chiếm trọn trái tim tôi. Nếu vắng bóng em thì tôi cảm thấy đời mình lạc lỏng cô đơn.

Nhật ký đời tu – Và tôi đã yêu em!
Trăng là ai? Là Chúa của đời tôi

Và nhiều đêm tôi tự hỏi : Trăng là ai? Là Chúa của đời tôi.

Và như thế:

Ngài là Bạn Tình muôn thuở

Hỡi Giêsu Chúa tể càn khôn

Gian trần lạc lõng cô đơn

Xin cho con được kết hôn với Ngài.

Tác giả: Peter Phạm Hoàng

Nguồn: ongoi.org

Nếu bạn thấy bài viết này bổ ích chính mình và người khác, hãy chia sẻ cho nhiều người khác nữa nhé! Nguyện xin Chúa chúc lành cho bạn và gia đình!

Ý kiến bạn đọc - Gửi bình luận

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *